Trong thực tiễn thi
hành và áp dụng pháp luật hiện nay, vi phạm hành chính thường được hiểu một
cách chung nhất là hành vi vi phạm các quy tắc quản lý của Nhà nước nhưng không
phải là tội phạm và bị xử lý theo thủ tục hành chính do những người có thẩm quyền
trong các cơ quan hành chính nhà nước tiến hành mà không phải là cơ quan Tòa án
với các thủ tục tư pháp. Trước khi Pháp lệnh Xử phạt vi phạm hành chính năm
1989 được Uỷ ban thường vụ Quốc hội ban hành thì các văn bản pháp luật chỉ đề cập
đến khái niệm “vi cảnh”. Khái niệm này chính thức được sử dụng trong “Điều lệ xử
phạt vi cảnh” ban hành kèm theo Nghị định số 143/CP của Hội đồng Chính phủ ngày
27/5/1977. Theo quy định của Điều lệ xử phạt vi cảnh thì tất cả những hành vi
xâm phạm đến trật tự an toàn xã hội mà có tính chất đơn giản, rõ ràng và hậu quả
không nghiêm trọng, chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc áp dụng các
biện pháp hành chính khác là phạm pháp vi cảnh. Cũng theo quy định của Điều lệ
xử phạt vi cảnh thì có 04 hình thức xử phạt vi cảnh, đó là: cảnh cáo; phạt tiền
từ 01 đến 10 đồng; phạt lao động công ích từ 01 đến 03 ngày; phạt giam từ 01 đến
03 ngày. Bên cạnh đó, Điều lệ xử phạt vi cảnh cũng quy định tịch thu phương tiện
dùng vào việc vi phạm tuỳ theo tính chất, mức độ của vi phạm; quy định thẩm quyền
xử phạt với hình thức phạt cảnh cáo, phạt tiền cho cán bộ có thẩm quyền của các
ngành Kiểm lâm, Thuỷ sản, Thương nghiệp, Y tế, Giao thông vận tải... trong khi
thừa hành công vụ ngoài lực lượng cán bộ, chiến sĩ Công an là lực lượng có thẩm
quyền áp dụng tất cả các hình thức xử phạt mà Điều lệ xử phạt vi cảnh quy định.
Về sau, trong các văn bản pháp luật do Nhà nước ta ban hành, khái niệm “vi cảnh”
được hiểu rộng hơn, không chỉ là những vi phạm luật lệ sinh hoạt nơi công cộng
mà được hiểu là những vi phạm nhỏ chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự. Điều
2 của Điều lệ về phạt vi cảnh nói trên định nghĩa: “những hành vi xâm phạm đến
trật tự an toàn xã hội mà có tính chất đơn giản, rõ ràng và hậu quả không
nghiêm trọng, chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc chưa đến mức xử phạt
bằng các biện pháp hành chính khác là phạm pháp vi cảnh”[1].
Ở một số nước trên thế
giới, vi phạm hành chính thường được hiểu chung là các hành vi vi phạm pháp luật
mà không phải là tội phạm, bị xử phạt bằng các chế tài hành chính. Ví dụ Pháp lệnh
của Hội đồng bang Milaca, Minnesota[2] định nghĩa VPHC là hành vi vi phạm quy định
của Pháp lệnh này và phải chịu các hình thức xử phạt hành chính theo quy định…”.
Luật về xử phạt hành chính của Cộng hòa nhân dân Trung hoa năm 1996 (Điều 3) định
nghĩa vi phạm hành chính là “hành vi vi phạm trật tự hành chính của công dân và
pháp nhân hoặc các tổ chức khác, bị áp dụng các hình thức phạt hành chính được
quy định bởi pháp luật theo quy định của Luật này và các hình thức xử phạt này
được giao cho các cơ quan hành chính áp dụng theo thủ tục do Luật này quy định”.
Trong khi đó, theo quy định của Bộ luật xử phạt vi phạm hành chính của Cộng hòa
liên bang Nga[3] thì vi phạm hành chính được định nghĩa là “hành động (không
hành động) của thể nhân hoặc pháp nhân, trái pháp luật, có lỗi và bị Bộ luật
này hoặc các luật của Cộng hòa liên bang Nga quy định phải chịu trách nhiệm
hành chính”.
